Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Bánh tét đầu tay






Lần đầu tiên được hướng dẫn và gói, buộc dây. Dù không đều, không đẹp và tốn rất nhiều thời gian so với mọi người. Thỉnh thoảng còn phải chèo kéo người kế bên là chế hai và mẹ. Nhưng dù sao cũng là đầu tay. Một kỷ niệm đáng nhớ những ngày về chuẩn bị đám giỗ.

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Bí Vàm Răng hầm móng heo

Loại bí này được trồng và bán phổ biến ở Kiên Giang, Cần Thơ, Sóc Trăng. Trái tròn dẹp, có khía, nặng 3 - 5 kg, trái già màu vàng, vỏ hai da, thịt dầy, dẻo, màu vàng tươi. Bí khi hầm xong có vị ngọt, thịt bí dẻo.
Bí hầm với xương, thịt nạc hay tôm đất đều ngon. Khi nấu thêm nấm rơm, hành, ngò hoặc thêm chút đậu phọng là khỏi chê. Nhà thỉnh thoảng mới nấu món này vì hầm xương hay móng heo cần nhiều thời gian và công hớt bọt.

Lươn om trau ngổ

Chủ nhật rảnh rỗi mới làm món này. Món lươn om công phu ở giai đoạn chuẩn bị. Với 3 con lươn vừa ăn được làm sạch nhớt bằng tro và giấm, còn kèm theo lặt rau ngổ non rửa sạch ngâm nước muối loãng. Cần thời gian để rang vàng đậu phọng và vắt nước cốt, đâm nhuyễn tương hột. Món này có thêm chút bột nghệ, ớt, sả bằm, sả bó đập dập để giảm bớt mùi tanh của lươn. Thích nhất là rau ngổ. Bình thường ăn rau ngổ có vị đắng, nhẫn nhưng tuyệt nhiên khi kết hợp với lươn, nước cốt dừa thì hoàn toàn biến mất cái vị đắng, chỉ còn vị béo và ngọt. Ăn món này phải ăn nóng kèm với bánh mì hoặc bún, nhưng mình thích ăn không hơn. hihi...

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Cari gà

Mấy món này rất ngại nấu. Quả thật khi nấu rồi ngửi mùi dừa nhiều quá là hết muốn ăn hoặc ăn không nhiều nên thích nhất là được người khác nấu cho thưởng thức. Tô cari gà này được bác sui nấu cho. Bác sui khéo tay và nấu nướng rất ngon. Lần nào qua nhà mình cũng mon men xuống bếp học lóm vài chiêu. Bác nấu kèm khoai lang bí với khoai mì kè làm cho món cari có nét đặc trưng rất riêng. Món này giàu năng lượng bởi thịt gà, lòng gà, khoai và nước cốt dừa nhưng cũng khích thích gia vị nhờ có vị cay của lá cari, bột cari và ớt, sả.
Ăn kèm là bún hoặc bánh mì hay cơm đều ngon. Trước khi ăn chuẩn bị một chén muối hột đâm nhuyễn với ớt xanh và 1 lát chanh.
Giờ muốn thưởng thức lại hương vị cũ thì không được nữa rồi... Nghĩ mà buồn, mới đó mà giờ đây....

Giá của những tiếng thở dài...

Thời gian đúng là không chờ đợi ai. Quay qua quay lai đã là hết năm. Và chỉ vài tháng trở lại đây mà thấy mình già hơn cả mấy tuổi. Người ta nói đúng "Phụ nữ tôn thờ sự bình yên". Khi có dấu hiệu bất ổn là phụ nữ sẽ lo lắng và thở dài.
Là phản xạ vô thức nhưng rõ ràng khi thở dài nỗi buồn hình như nặng nề và sâu hơn. Nhiều khi hãy nghĩ đơn giản hơn cho cuộc sống nhẹ nhàng mà sao không được. Tự hỏi mình vì ấp ủ quá nhiều ước mơ hay lúc nào cũng cầu toàn cho tất cả sự việc. Lại nghĩ nếu được quyền biết trước được tương lai liệu mình có dám nhìn thẳng vào hay không. Hoặc nếu cuộc sống theo một lập trình đã cài đặt sẵn liệu có vui hơn hay không, hay sẽ bão hòa về cảm xúc nếu không có những bất ngờ.
Với bản thân dù đã chuẩn bị tinh thần để không tuyệt vọng nhưng vẫn không tránh khỏi thất vọng. Dẫu biết rằng tất cả chỉ là tương đối không thể thay đổi sao vẫn tự giày vò mình. Vẫn phải sống, vẫn phải ráng đọc "Quẳng gánh lo đi mà vui sống" để coi "Tất cả chỉ là chuyện nhỏ". Nhưng thỉnh thoảng vẫn nghĩ lan man và lại thở dài.
Biết làm sao được khi mình cũng là phụ nữ.

Kỷ niệm ngày phát hiện có cọng tóc bạc đầu tiên...

Đi chợ thời bão giá

Nằm nhà hơn một tháng và cũng gần 3 tháng mới tái xuất giang hồ. Có đi chợ mới thấy cái khổ của người nội trợ trong thời buổi giá rau tăng theo giá vàng như hiện nay. Cái "bữa hổm" mới mua gà có 70K/kg mà hôm nay 85K, cái "bữa hổm" cá lóc đồng có 65K giờ đã 80K...
Cũng khổ, một bữa cơm muốn ngon thì dĩ nhiên là phải lựa chọn đồ ngon. Rồi món ăn cần phải đầy đủ theo thực đơn, đủ gia vị. Giờ đi chợ cũng phải vận dụng đầu óc của master tính toán coi nên mua cái gì vừa phải an toàn vệ sinh thực phẩm, vừa ngon, bổ mà hợp túi tiền, và phù hợp sở thích của mọi người trong nhà. Thiệt là phức tạp. Bởi vậy, lý thuyết bao giờ cũng khác xa với thực tế. Vì nhiều khi idea thì nhiều vô kể nhưng nếu ngày nào cũng như vậy thì lại lở dở cho những kế hoạch khác.
Một tuần tranh thủ rủ rê chồng một lần đi chợ quê. Chợ quê cũng có nhiều món lạ và rẻ. Nói là chợ quê chứ thật ra là hơi xa trung tâm thành phố một chút. Có điều phải đi từ sớm tinh mơ và chịu khó lựa. Những món đồ chợ quê thường không được bóng bẩy như mua ở siêu thị. Có đôi khi phải lựa thật lâu vì theo người bán quảng cáo thì "trái này không có xịt thuốc sâu nên mới đèo và sâu như vậy". Đi chợ quê cũng không cần trả giá kỳ kèo vì thực tế có kỳ kèo cũng chẳng giảm được bao nhiêu. Thích nhất là chọn được những món lạ và rẻ hơn ở các chợ gần nhà nhưng thiệt là cũng hơi tốn công và tốn xăng một tí. Đi chợ quê còn là dịp để cho chồng nghe vợ ca thán bài ca của giá cả mà về chăm bón thêm bụi hành, cây ớt, gốc gừng sau nhà, và dịp chính để hai vợ chồng tung ta tung tăng sau 1 tuần làm việc mệt nhọc.
Ở nhà mẹ dạo này cũng chuyển sang mua than về cho những món hầm và nướng thay cho bếp gas và điện. Cái lò nướng bị dẹp vào một góc kho với lí do tiền điện quay một con gà gần bằng nửa con gà. Giờ thú ăn tiệm cũng gia giảm trước hết vì kinh tế. Sáng tranh thủ dậy sớm nấu đồ ăn sáng tại nhà. Dĩ nhiên cũng có khi không ngon bằng ngoài quán nhưng đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm. Món ăn cũng ưu tiên luộc hấp chứ không có cầu kỳ như trước nữa.
Lạm phát đã ảnh hưởng đến bữa cơm của một số nhà, và phần nào đó có nhà của mình. 1 tuần đi chợ có một lần mới hiểu được nỗi cực nhọc của mẹ. Tự nhiên sẽ không thấy thèm cái này, cái kia như trước nữa...Nhưng bão giá thì bão giá, chuyển các món gà vịt sang các món đồng quê như ếch, cá, tép... Nếu trước mua loại tép lớn giờ chuyển sang tép nhỏ hơn, trước hay mua chả cá thác lác giờ mua chả cá mè vinh,... Bà thịt heo, thịt bò lên giá thì cho bả ngồi ngáp ruồi, ngáp ngắn ngáp dài... Chiêu này ông bà ta hồi xưa đoán trước có nói là "liệu cơm gắp mắm"...Ráng nín thở chờ "lên lương".

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Chấp nhận và đương đầu

Một đứa bạn nhận xét "đọc blog mày tao thấy vui vui, thấy mày có tình cảm ghê ta, dù hơi sến, mày có khi nào buồn không sao thấy cuộc sống mày toàn màu hồng không vậy?"
Có chứ. Có những giai đoạn thật sự khó khăn, thật sự cảm thấy bế tắt. Như những ngày vừa qua. Hạnh phúc xen lẫn niềm vui và hồi hộp. Nhưng rồi mọi việc cũng không êm xuôi. Khi bạn bè, những người xung quanh gặp khó khăn và họ lo lắng mình luôn an ủi "rồi sẽ ổn" nhưng đến mình thì lại khác. Nói điều này với mình thật khó. Dẫu biết rằng nước mắt và sự lo lắng sẽ không giải quyết được vấn đề...
Đành phải chấp nhận và đương đầu với sự thật. Cuộc sống là như vậy, niềm vui và nỗi buồn cứ nối tiếp nhau. Và mình sẽ đứng vững. Vì qua những ngày này mình mới thấy có rất nhiều người quan tâm đến mình.
Vậy bạn đừng hỏi "mày có lúc nào buồn không?". Có chứ, mỗi người mỗi cảnh mà mày...