Về nhà lần này được Chị Năm đãi cho món gà hấp tỏi. Con gà tơ làm sạch bỏ nội tạng và ruột chưa đầy kí ướp với hạt nêm, muối, tỏi phi. Tỏi nguyên tép bóc sơ, rửa sạch cho vào bụng gà đến khi gần ăn thì hấp. Món này hấp dẫn vì nghe đồn rằng tỏi có kháng sinh kháng khuẩn, hạ cholesterol, trị cảm,...nhưng mình thích ăn gà nhiều hơn. Cắn miếng tỏi có mùi thơm, vị bùi. Cắn miếng thịt gà hơi dai, vị ngọt. Hình như cảm nắng của mình mất tiêu òi....
Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012
Heo con
Về nhà lần này được ngắm đàn heo con mới tròn 4 ngày tuổi. Đàn heo con có vừa heo bông vừa heo bò. Con nào con nấy mắt híp híp, mũi hếch hếch, mông béo, cái đuôi cứ xoay tròn, ... nhìn thật dễ thương. Cứ vài giờ chúng háu ăn lại kêu ầm ĩ cả lên. Ngắm cái cách con mẹ nằm xuống cũng thấy thích thú; bản năng làm mẹ của nó khiến nó chậm chạp lúc nằm lẫn ngồi vì sợ đè con. Nhìn cả đàn đeo vú mẹ thật là thích...
Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012
Buồn
Lúc nhỏ, cứ nghĩ cứ cố hết sức thế nào rồi mong ước cũng thành sự thật. Hiện tại mình nhận ra rằng có những chuyện ngoài tầm tay với, những chuyện mà cho dù có cố hết sức cũng không thể biến thành sự thật.
Mình đã chấp nhận đánh đổi khá nhiều thứ quý giá của bản thân nhưng vẫn không thể thực hiện được. Cứ đổ thừa cho số phận, cho rằng "duyên" chưa khởi để tạm thời cắt cơn buồn. Tại sao có những chuyện dường như đơn giản với người này nhưng lại là một khó khăn vô cùng với người khác? Tại sao có những chuyện không may xảy ra cùng cùng một lúc? Tại sao cứ phải tạo áp lực cho bản thân mình? Tại sao và tại sao,....
Phần tệ hại nhất của nỗi buồn là hình như bạn không kiểm soát được nó và đôi khi mình nghĩ mình đã vượt qua nó nhưng sự thật thì không như vậy.
Phần tệ hại nhất của nỗi buồn là hình như bạn không kiểm soát được nó và đôi khi mình nghĩ mình đã vượt qua nó nhưng sự thật thì không như vậy.
Bạn có bao giờ bị mất phương hướng, thấy mọi thứ xung quanh đều chán ngắt, mọi người không hiểu mình, mệt mỏi như kiệt sức chỉ muốn nằm và quên đi tất cả.
Hiện giờ mình như vậy đấy.
Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012
Canh rong biển
Món canh này thích hợp cho những ngày bận bịu. Rong biển rửa sạch cát, ngâm với nước trong khi chờ nước sôi. Tép, thịt ướp sơ và chuẩn bị tàu hủ non. Món canh nấu nhanh và ngọt mát khi thưởng thức. Ăn những lần đầu thì có cảm giác hơi tanh tanh nhưng sau vài lần thì quen. Sau khi khoe với nhỏ bạn, nó gọi đây là canh tình iuuuu...
Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012
Cá chỉ vàng kho mía
Cá chỉ vàng thuộc loại cá nước mặn, hình thoi, hai bên dẹp, thân màu xanh xám, có chỉ vàng óng ánh chạy dọc sống lưng. Bụng cá trắng bạc. Đuôi cá vàng.
Cá chỉ vàng khô nướng hay chiên bơ ăn với nước mắm me thì mình ăn nhiều rồi và cũng thích nhưng ăn tươi và kho với mía thì đây là lần đầu tiên được thưởng thức. Món này được chồng cầm tay chỉ việc.
Cá sau khi ướp với gia vị thông thường như đường, nước mắm, bột ngọt, muối, đầu hành lá, hành tím băm nhuyễn được để khoảng 15 phút cho ngấm. Mía róc bỏ vỏ, chẻ từng thanh nhỏ xếp dưới đáy nồi và xen kẽ với từng lớp cá. Thêm chút nước dừa tươi và nấu nhỏ lửa đến khi nước sệt lại. Cá gần chín cho thêm vài trái ới hiểm đập dập và chút tiêu xay.
Với cơm trắng, món này cũng hấp dẫn không kém món cá chỉ vàng nướng. Thịt cá trắng thơm ngon có vị ngọt của mía, vị cay của ớt.
Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012
Từ Mai An Tiêm đến liếp dưa nhà mình
Ai cũng biết chuyện về Mai Yển - hiệu là An Tiêm, một nhân vật truyền thuyết từ thời Vua Hùng Vương thứ 18, ông được Vua tin yêu và gả con gái. Ông có một câu nổi tiếng rằng "của biếu là của lo, của cho là của nợ" và câu này đã làm phật ý nhà Vua. Ông bị đày ra đảo hoang. Nhưng với phong thái "trời sinh trời dưỡng, lo gì" ông đã tìm ra và phân phối giống cây trồng nổi tiếng: dưa đỏ hay còn gọi là dưa hấu.
Cùng là nhà nông, thấy những ruộng dưa gần đó có thuốc, có phân, có đủ thứ nên nhà mình sợ... (biết đâu được một ngày nào đó, thuốc kích thích cũng làm nổ dưa như ở Trung Quốc) và biết đâu ...Với cả ngàn lí do tương tự như vậy nên mới có dưa hấu trồng nhà.
Ông Mai An Tiêm không hề nghĩ đến điều này, ngày xưa ông chỉ trồng bằng nước (chắc là nước giếng) và chăm sóc giống nhà mình... Nhà mình cũng có ruộng dưa, thật ra thì chỉ vài liếp ông anh trồng cho cả nhà thưởng thức.
Bước ra sau nhà, đi bộ khoảng 5 phút là đến. Dưa nhà trồng không thuốc cũng không phân, chỉ tưới nước. Trái không lớn nhưng ngọt và mọng nước. Vỏ trái dưa nhẵn bóng, no tròn nằm ẩn mình dưới lá.
Dưa hấu không chỉ giải khát mà còn thanh nhiệt cho cơ thể. Mấy đứa cháu thích thú nhìn chú Út bẻ dưa bằng tay và thi nhau cạp, miệng đứa nào cũng dính tèm lem nhưng nhìn rất đáng yêu. Dưa nhà nhỏ thôi nên cứ trưa nắng là mỗi người một trái lấy muỗng múc. Cái đó bọn nhóc nhỏ trong nhà gọi là lẩu dưa hấu.
Một tiếng loay hoay ngoài ruộng, 2 vợ chồng và các cháu gom được một giỏ dưa. Chỉ hái dưa thôi mà đã thấy đau lưng. Thế mới thấy cái nhọc của nhà nông, lom khom suốt ngày dưới nắng mưa. Cám ơn Mai An Tiêm, doanh nhân thời mở nước - thủy tổ của nghề trồng dưa đã phân bố giống cây trồng này và cám ơn những người trồng chăm sóc dưa để có trái ngọt hôm nay.
Dưa hấu trồng nhà cũng được đem lên Cần Thơ để biếu và để cho. Ở đây không bàn đến vấn đề cao siêu của Cho và Nhận như Mai An Tiêm (là phạm trù của nhờ vả và đền ơn). Chỉ để cho mình cái tự hào khoe rằng "Dưa nhà đó, ngon lắm, thử đi" và để nhận được cái gật đầu tán thưởng "Ừ hén, ngọt dễ sợ".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







