Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

Cây ngà voi trổ hoa

Cây ngà voi có lá mọc thẳng đứng thành bụi. Lá cây ngà voi có dạng rất đặc biệt, hình trụ ống, đầu thuôn nhọn giống như ngà của con voi, màu xanh đậm bóng, có vân trên thân lá. Thật bất ngờ khi thấy hoa của cây ngà voi vì không nghĩ loại cây này lại có hoa.
Hoa dạng chùm hẹ, màu trắng dài, có hương thơm nhẹ. Cánh hoa mảnh, có 6 cánh trên một ống, trên cánh chia 6 thùy dài, nhụy hoa chìa cả ra ngoài bao lấy hoa. 
 Hoa cây ngà voi nở trước tết đến hết tháng giêng mà vẫn chưa tàn. Trong đêm hoa như một chùm pháo hoa nhỏ trong sân nhà. Không phải là người đam mê cây cảnh nhưng từ khi cây nở hoa, chiều nào mình cũng ra sân ngắm nó một chút, tự nhiên thấy thanh thản lạ. Chỉ một góc nhỏ thôi, một cây nhỏ, một chùm hoa nhỏ, một chút gió đưa hương thoang thoảng,... nhưng lại làm nhẹ đi biết bao nhiêu gánh nặng của cuộc sống. Cám ơn đằng ấy nhé, người trồng cây và chăm sóc mỗi ngày để có một bất ngờ nho nhỏ cho mình...   
  

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

Sắc màu của gỏi

Mình rất thích nhìn dĩa gỏi đu đủ sau khi đã trộn xong, nó như một bức tranh đầy màu sắc. Có màu vàng cam của đu đủ hườm hườm; màu xanh của húng hủi, rau răm; màu đỏ của tôm chua Huế, của ớt chẻ nhỏ; màu trắng của thịt ba chỉ, màu vàng của đậu phọng rang... Ăn gỏi đu đủ còn hấp dẫn ở chỗ cắn vào sợi gỏi bào sần sật, vị mặn mặn chua chua của con tôm, vị cay xè của ớt, vị bùi bùi của đậu phọng, vị béo của thịt ba chỉ,...
Món gỏi này kết hợp với da heo luộc hay trứng chiên vàng với tép rang cũng hấp dẫn nhưng không bằng tôm chua Huế. Nó có vị rất riêng bởi con tôm chín đỏ rực và thoang thoảng mùi riềng và tỏi.


Chè chuối

Chè chuối là món dễ thực hiện nhất. Chuối chín dẻo, thêm vị ngọt, béo của dừa, đậu phọng rang vàng giã nhỏ. Nồi chè có bột báng, bột khoai. Những hạt bột báng nhỏ xíu, trong veo nhìn thật thích khi đưa vào miệng thì mềm và trơn, chưa kịp cắn đã tan ra. Chè chuối còn có cả khoai lang bí và thỉnh thoảng thì thêm vài miếng sắn bùi cho người ăn đỡ ngán bởi ngọt và béo.  

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Chào 2012

Một năm nữa lại đến.
Những ngày  giáp tết bận rộn với một danh sách những thứ cần mua sắm, những công việc cần giải quyết đến hôm nay mới thư thả ngồi nhớ rằng năm xấu đã qua, mới nhớ rằng năm nào cũng đầy ắp những dự định, những mong ước làm cái gì đó thật lớn lao, khám phá nhiều điểm đến mới, hoàn thiện mình ở một vài điểm,... và đến giờ tổng kết lại thấy rằng ừ nhỉ, mình vẫn còn thiếu nhiều thứ chưa thực hiện. Rồi lại đành tặc lưỡi "năm hok tốt mà"....
Những ngày đầu năm lại tất bật với những việc không tên ở nhà; tâm trạng với nhiều nỗi bất an nên cũng không có thời gian khai bút. Cứ chần chừ, hẹn lần hẹn lữa...
Hôm nay thảnh thơi mới tự tổng kết một năm, nhận ra rằng dù năm qua có những khó khăn, mất mát và đau khổ, có nhiều những giọt nước mắt cay đắng nhưng bên cạnh mình vẫn có gia đình, những người thân san sẻ yêu thương cùng chia ngọt sẻ bùi. Lại nhớ đến lời của Nguyễn Ngọc Tư "thích thiếu một tí"...Ừ nhỉ, cuộc sống biết sao là đủ, thiếu một tí để có động lực phấn đấu mà mình chỉ thiếu có một tí (nói theo kiểu nhìn đời lạc quan). Nhưng dù gì thì cũng tự nhủ rằng năm nay không đặt ra mục tiêu, kế hoạch, dự định gì nữa hết mà cứ để cho mọi việc tự nhiên, không cưỡng cầu, ép uổng.
Một năm nữa lại đến. Chào ngày mới, chào năm mới.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

"Rồi tất cả sẽ bình thường thôi!"

Rồi tất cả sẽ bình thường thôi,
Trời sẽ sáng dù đêm dài dông tố.
Có ai mà không một lần đau khổ,
Nếu muộn phiền, em hãy khóc cho vơi…

Rồi tất cả sẽ bình thường thôi,
Nín đi em - má hồng đã thấm ướt.
Đời dài lắm hãy cùng nhau bước,
Có hoa hồng nào trải suốt đâu em...

Rồi tất cả sẽ bình thường thôi,
Cũng như trăng tròn rồi lại khuyết.
Em đừng đếm đong điều hơn, điều thiệt,
Học quên buồn, học nghĩ đến niềm vui...

Em sẽ thấy muộn phiền rồi sẽ qua đi,
Đau khổ - không bao giờ là mãi mãi.
Em sẽ nghe hoa và lá hát,
Mặt trời vàng - em hãy ngắm cùng anh…

Ừ, rồi tất cả sẽ bình thường thôi!

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

Bạn đời

Trên thế giới có cả tỷ người có thể yêu hoặc không yêu nhau và đi đến hôn nhân. Bao nhiêu người trong số đó thực sự nắm tay nhau đi hết con đường đời và thực sự trở thành bạn đời của nhau khi mọi thứ hoàn mỹ xung quanh như tiền bạc, nhan sắc thậm chí cả sức khỏe lần lượt hoặc bất ngờ ra đi. 
Tình yêu thì chỉ có một mà những cái tương tự tình yêu thì lại có rất nhiều. Và cuộc sống hôn nhân không chỉ có tình yêu mà nó còn ở nhiều mặt khác như sở thích cá nhân, mối quan hệ hai bên gia đình, công việc, con cái....Làm thế nào để dung hòa cái tôi của cá nhân với người bên cạnh. Làm thế nào để lúc nào cũng có thể chân tình, cởi mở. Làm thế nào để có thể chia sẻ những gì sâu thẳm nhất từ trái tim từ hạnh phúc đến nỗi muộn phiền. Làm thế nào để thấu hiểu và thông cảm với những khó khăn của nhau, để tạo dựng niềm vui và hạnh phúc cho người kia?....Thật là khó.
Khi chợt nhận ra rằng không việc gì xảy ra giữa hai người là không có ý nghĩa; Khi thấy rằng mình làm hết sức chỉ để đổi lại niềm hạnh phúc cho người ấy; Khi cảm nhận rằng mình được yêu và đang yêu người bạn đời của mình, đó là khi mình biết rằng có được một người bạn đời như có một báu vật. Nhưng... đôi khi lại có được báu vật đó đồng nghĩa bạn phải chấp nhận gánh nặng của trách nhiệm, bổn phận, gánh nặng của việc phải tự hoàn thiện mỗi ngày, của việc làm mới bản thân. Thật không dễ.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Viết cho tôi

Cuộc sống ẩn chứa nhiều điều bất ngờ nhưng không phải điều bất ngờ nào cũng thú vị và ngọt ngào. Đối diện với nó thật sự là rất khó và càng khó hơn để đương đầu và chấp nhận nó. Dẫu biết rằng sự vật, hiện tượng nào cũng có hai mặt đối lập âm - dương, tốt - xấu, vui - buồn, rủi - may,...... nhưng tại sao thời gian này thường chỉ có một mặt xuất hiện làm cho ta nhói đau khi nghĩ về nó.
Dạo này ít nói, ít cười. Những sở thích hàng ngày bị bỏ xó. Nhạc của Lê Cát, Phim bộ TVB, thử món mới đều thấy vô vị. Nhủ thầm rồi tất cả sẽ bình thường thôi mà sao thật khó...
Vẫn biết rằng các mục tiêu của cuộc đời như những bánh xe trong một chiếc xe. Nếu cần thiết phải bỏ một mục tiêu hãy chấp nhận quên nó thật nhẹ nhàng. Chấp nhận quên, chấp nhận thay đổi một mục tiêu của đời mình để cho chiếc xe có thể chuyển động đồng bộ về một hướng dễ dàng. Nói thì dễ....